I am back!

Mình đã trở về đây rồi, chốn gửi gắm nỗi niềm!

Ái chà, biết bắt đầu từ đâu nhỉ? Mình không ngờ là đã lâu thế rồi. Đã 3 năm trôi qua kể từ bài viết cuối của mình ở chốn này. Bài viết cuối thậm chí còn chẳng phải là một bài tâm sự dày mỏng gì cho cam. Mình hình như còn cắt – dán đoạn này đoạn kia trong phần lời giới thiệu mình viết cho đề xuất dự án.

Phải mở đầu thế nào đây? Mình hầu như quên mất làm sao để viết ra những nỗi niềm. Bốn năm qua hầu như chỉ viết đề xuất dự án, kế hoạch, tài liệu tập huấn rồi content marketing. Trong quãng thời gian ấy, hình như mình bị lạc mất cô Phương cảm xúc ở đâu đó. Có lẽ nói thế cũng chưa chính xác, mình cố tình để lạc cô Phương cảm xúc ở đâu đó. Tầm 3 tháng sau bài viết cuối cùng kia, những triệu chứng cho một cơn trầm cảm bắt đầu bộc phát, cho đến tháng Ba năm sau đó mới vợi hẳn. Mình, chắc đã ngó lơ cái cô Phương mong manh kia trong cả quãng thời gian ấy, cái cô Phương hay băn khoăn khắc khoải sợ hãi, nhưng cũng thực mạnh mẽ quyết đoán vào những khi cần thiết. Những năm qua, không có cô ấy mình chẳng nhớ mình đã sống như thế nào…

Nói thế, dĩ nhiên không phải là những năm qua không có gì để kể. Có rất nhiều thứ diễn ra mà mình là trung tâm của những sự việc ấy. Nhưng mình xử lý mọi việc bằng một cái nhìn lạnh lùng lý trí. Đôi lúc mình cố gắng tận hưởng theo cái cách mà mình nghĩ là cái tôi cảm xúc sẽ hành xử. Nhưng vẫn rất khác. Mình chưa bao giờ khóc lại chỉ vì thấy cuộc đời quá đẹp và mình quá hạnh phúc vì được sống nữa. Toàn bộ cái sự vụ cô vít này như một đòn giáng vào guồng quay cuộc sống mà mình lầm lũi cày kéo bấy lâu. Dù đó thực ra là một khoảng thời gian dài, có lẽ chỉ cần tóm gọn lại là: “Mình nghĩ, mình muốn được cảm nhận cuộc sống rực rỡ này bằng cả trái tim, bằng cả nỗi đau đớn sợ hãi lắng lo tầm thường lẫn sự dũng cảm khoan dung và niềm yêu thương tha thiết!”. Mình, còn tìm lại được không? Mình không biết, nhưng mình sẽ thử!

Cái bài tâm sự này lạ quá, chệch cả ý định ban đầu. Nhưng một khi mình bắt đầu gõ bàn phím, những dòng chữ cứ tự tuôn ra. Hẳn phải là một dấu hiệu. Mình sẽ bắt đầu bằng việc tin nghe theo dấu hiệu này. Còn nội dung định chia sẻ ban đầu, mình sẽ dành lại cho ngày mai. Thế đã nhé.

A Stay with A Hua

Support A Hua village in building a sustainable accommodation option for a responsible community tourism program to improve livelihoods of all community members

Lately I’ve been working hard on the community-based tourism project. During our work with some of the indigenous communities in Central Vietnam, we come across A Hua – a village near Laos border with stunning scenery and unique customs. This village is home to 280 Ta-oi people – a Mon-Khmer language ethnic group. People are leaving to find work elsewhere, so poverty is on the rise and their beautiful culture is suffering, but there is so much opportunity in this village. We expect the community-based tourism project to bring significant value to this village: tented platforms overlooking the river outside the village, hikes through the amazing primary forest guided by locals, and genuine cultural experiences like cooking and weaving!

Therefore we started a crowdfunding campaign to help the village build a sustainable accommodation option for a responsible community tourism program to improve livelihoods of all community members. Our goals are to use the foundation provided by this progressive community with a visionary leader, to help build tented platform accommodations, and provide the tools and training for the A Hua community to run sustainable tourism facilities.

This CBT project will retain the younger generation, through giving perspective and jobs, and encourage pride in this unique culture, rather than neglect it. I’m so excited with this project and can’t wait to start (of course if the crowdfunding campaign succeeds haha – but if not, we know we need to try harder, and lessons will be learnt).

If you (among, like, 10 people who actually read what I write) are interested or know anyone who would be supportive of such project, please help spread the words about this campaign. Any help is greatly appreciated!

Mindful Happiness

Practicing gratitude is a good way to stop allowing the wonderful aspects of life slip by without awareness (by someone who asked me at the first time we met “What do you think is the meaning of life?” I didn’t fully understand it until a couple of years later).

I started this list on May 6, 2014, a couple of months after I officially moved to Lao Cai for work. Back then, I was more excited about things happening in my life. I still am, just that I don’t talk out loud now. But know what, I think it’s time to get back that youth excitement. Embrace the moments and be grateful for my being!

List of 2014 when constant traveling to mountainous villages was my daily routine:
1. Have a place to hang your wet clothes while you’re on a trip having no idea when your trip ends.
2. Know no words in any languages other than Kinh and still be able to make people of minority group understand (who don’t speak Kinh)
3. A home-cooked meal.
4. A cheaper-than-usual meal if it’s not a home-cooked meal.
5. A retail store in the jungle WITH VALUE-ADDED TAX INVOICE (the best)
6. A guesthouse with fair wi-fi
7. Hạnh phúc ăn liền / instant happiness lol (I was trying to convince a girl at work that the camera cannot capture my beautiful look, and she agreed)

8. You don’t feel like going out at night because you haven’t got many friends in this new place. But somehow you convince yourself to cycle your ass off to the river and you are glad that you did. Because when you feel the cool breeze and smell the sea from far away, at that very moment you know this one concrete truth: you are the luckiest creature in the world for being blessed with the courage and a loving beating heart. (08.29.15)

9. A lazy Sunday sleeping in and your cat gets tired after jumping around the room like crazy almost all night long. Now he’s curling lying at the door and let you contemplating a sunny day with Jazz and the thought of going to the beach in the afternoon. How precious this moment is! (04.16.17)

(And counting)

Happy birthday to me

Every day passes me by
I die a little bit
But know what?
The sad part is dying with it too
Leaving me the other half, brighter
The less sad part, lighter
I may never feel joy whole again
But sorrows I will not either

Too bad this year I am pretty caught up at work, preparing for the visit of Local Alike Thailand next month to the communities. Not to mention one clean-up event still at its planning stage, not yet sponsored and our monthly farmer’s market. Or else, I would just grab some clothes and hide myself in Hoi An for a day, maybe swimming and chilling at An Bang beach, or riding around in the heat of early summer. Or maybe doing nothing, just sitting at the door step of Old Yellow House sipping a coffee and petting Vang the dog.

It’s surprised me how little people would remember my birthday. I guess one the connection is lost you cannot expect too much. and for the record, I wasn’t very disappointed. In fact, I was relieved for not having to repeat the same thank you with a fake cheerful attitude to everyone. Celebrating birthday is not my thing. Having a dinner with my coworkers and complaining about my aging is my real thing. I’m glad that I got to do that.

The picture above was taken 2 years ago, on my trip to Philippines. It was like a hideaway trip from cliche birthday celebration for me as well. Last year, I went to Hoi An without letting Pao know it was my birthday. We sat on the opposite of Dive Bar and drank beer, chasing questions about our dying youth. Time, to me for the present, is but an abstract concept people create so that they feel sane. I might change. People do. But let’s just enjoy NOW! Happy birthday to me!


Trời làm mưa
Giăng ngang lối
Bối rối, em
Làm sao
Mang tình ra phơi?

Trời hửng nắng
Phố không vắng
Bóng người, em
Làm sao
Tìm trong hoang mang?

Cơn tỉnh đầu đêm
Tim mềm em khóc
Cơn mơ cuối ngày
Ai lay em dậy

Em, em ơi, em à
Về với anh, về với anh
Về đi cùng anh qua những ngày xanh
Mướt mải
Phố thị buồn không em, bải hoải
Em ơi về đi về đi.

Anh, anh à, anh ơi
Đi với em, đi với em
Em sẽ chỉ cho anh xem
Trái tim sướt xát đáng thương của em
Vẫn luôn chực chờ vỡ tung lồng ngực
Em đã đi và em tin hết mực
Nỗi u buồn vẫn lấp lánh vẻ đẹp riêng

Em dâng ngón tay gầy
Vẽ lại anh
Vẽ lại em
Sợi tình mong manh thế
Dễ đứt chẳng mau quên
Thôi cũng đành…

ĐN, 12 – 24/12/2016

Nước mắt tạ ơn

Trong những năm dài tháng rộng cuộc đời, có được bao lần đắm say, bao lần ngu ngốc, bao lần nông nổi cuồng dại đớn đau vụn vỡ, bao lần sướng vui đến tưởng chết vì trái tim nhỏ bé không chứa đựng nổi? Tôi vẫn cứ muốn sống như thế: dù ở tuổi 26 hay 16, vẫn cứ vẹn nguyên trái tim cuồng dại, run rẩy đớn đau vì đôi mắt buồn con trẻ, hay muốn nổ tung vì thương quá bầu trời xanh ngày nắng. Nhưng vẫn phải cẩn thận, nâng niu vì biết đâu ngày kia mở mắt, lại đã thấy tim khô cạn những dòng xanh.

Ban trưa trong tiếng rù rì của điện của điều hòa, tôi bật một đoạn nhạc và ngồi thiền. Đã lâu mới nghe được nhịp tim mình rõ đến vậy: thình thịch thình thịch. Bỗng thấy ứa nước mắt. Trái tim không một lần lùi bước, lầm lũi co thắt ngay cả những lúc đau như có ai nắm trong tay bóp mạnh. Mệt mỏi quá chừng rồi mà vẫn phải tiếp tục. Rồi thấy biết ơn ân điển cuộc đời đã cho tôi được sống, được yêu, được ghét, được nhảy múa khi trời mưa, được nằm dài bãi biển ngày nắng. Và trên hết là được biết ơn. Giọt nước mắt rơi là giọt nước mắt tạ ơn.

I’m overwhelmed by your grace, Life! I’m thankful for being!

ĐN 15.09.2016

Words 20160514

It was the first day of no-Chris-under-the-same-Da nang’s sky
Grey sky, no sunshine
I had a meeting at 9 in the morning
Very effective meeting about cleaning the beach
Then off to shopping for new office we sailed
I could see Hai Van pass from the new office, just like from Chris’ rooftop
Tammy called at 9pm
We had a girl’s night-out at Golden Pine
I had a mojito
And danced crazily as I always do when going to bar
There is one question I haven’t found the answer
What makes men think I (and other girls like me) could immediately crawl to bed with them just because I have that looked-like-sexy horny dance?
It is just a dance it does not speak who I am
(Even though last time I did have sex with the man hitting on me on the dance floor but it was irrelevant)
Anyways, there was this guy trying to hit on me
He said he would love to meet me up
I told him everyone loved to meet me up
I just wanted to dance crazily in peace
No more one-night stand
At least for tonight
He did not understand and kept asking me why
I looked at him, and almost these words came out
“Because every time I do that, it feels good for a while
When a man’s hands caress my naked back and thighs
And his kisses falling on my neck bring an illusion of intimacy, of bonds between souls
A lost soul with another that might be the savior
But then again, in the morning, when the goodbye is said
Bubbles burst
That big dark hole inside me deepens a little bit more
I can’t afford that. My fragile heart can’t afford that.
That’s why if you really want to know”
I held the words back. I gave up.
He gave up
I walked home and went to bed
And fell asleep reading Chris’ messages about weather in Thailand. 

Điều buồn nhất

Điều buồn nhất là chúng mình đang ngày càng già đi và chai sạn trước nỗi đau. Lời chia tay buột ra đơn giản, không gằn hắt bất cần, cũng không ngạo nghễ kiêu hùng. Chỉ đơn giản là thôi thì thôi. Dù đã nhìn thấy trước điều này sẽ đến, tình cảm không cách nào cho trọn, vẫn thấy buồn bã làm sao. Còn bao nhiêu vụng dại mà phung phí? Còn bao nhiêu ngây ngô mà ngóng trông?

Em thương anh nhiều! Mà cũng sợ hãi sẽ một ngày như anh: hình như mình chưa từng thực sự yêu ai!

Đà Nẵng 7.11.2015

ĐN mấy hôm nay vào mùa mưa, làm vỡ mộng người con gái cứ tưởng đâu quanh năm suốt tháng cái chốn này bồng bềnh mây và nắng. Đêm nằm nghĩ vẫn không hiểu sao lại tự nhiên ở đây? Đã chuyển vào ĐN được 2 tháng. Nghĩ cùng liều. Chỉ vì nghĩ đến sau này muốn có câu chuyện cuộc đời mà một sáng nọ, mình xách balo nhảy tàu đi chơi Huế rồi xuôi xuống Hội An. Rồi về thấy sau mà đau đáu, rồi lại đi tiếp. Không thân thích, chẳng có gì trong tay. Chỉ có thứ mơ mộng hư ảo của tuổi trẻ đang chết dần.

Những ngày biêng biếc xanh
Đã đi đâu mất rồi
Anh, có nhớ?
Ngón tay đan hờ hững
Dắt em qua đường
Con nắng cuối chiều ẩm ương
Ngọn đèn đường vàng vọt
Hay khi ánh mặt trời ló rạng
Bao trọn đôi mắt cười
Em đã ngỡ lần thứ mười, ấy là giây phút cuối.

Kể từ dạo ấy
Em mãi hỏi mọi người
Làm sao biết mà yêu thương cho trọn vẹn
Làm sao biết đâu là lần sau cùng
Giữa muôn trùng những cuộc gặp
Cười – nói – va chạm – liếc mắt – làm tình
Một mình em, sức đâu mà ôm trọn?
Tìm đâu cho thấy?

Có một người trả lời
Trân trọng từng phút giây em có
Dẫu mệt mỏi đớn đau cuộc đời em muốn bỏ
Đến cuối cùng cây táo vẫn nở hoa
Dù cả khi trái tim em rời rã
Cứ ôm mình, lẳng lặng đợi buồn nguôi
Ngắm bình minh ló rạng chân trời
Nhắm mắt nằm nghe lời tự tình của biển
Rồi em sẽ chết
Không nghi ngờ gì nữa!
Nhưng anh cũng vậy
Trước đó rất lâu rồi!

À ơi

The cut was deep
I could barely sleep
At night, when those memories raged for crawling out
I gotta sing a lullaby to fool them
That you will be coming back
And we will start over right where we drifted apart
But I know things that I don’t really know
Your heart is cold
Unbreakable sanity is the sharp knife
The very knife cut me in pieces
And while I’m sinking
You watching
You don’t even walk away to not see what you saw
You just stare with your fair share of cruelness
I’m bleeding
Half past dead
Laying still, hearing the sound of my soul licking its own wound
À ơi
Một buổi sáng nằm với người khác. Mình đâu khác gì!

(Aug 19, 2015)